杏树

明代 饶相
一株文杏当庭心,绿叶层层满院阴。隐却青虫无觅处,时招黄鸟弄佳音。 风来静听多清响,雨过閒看自豁襟。顾盼此君增雅兴,祇忧秋色暗相侵。
zhū wén xìng dāng tíng xīn   绿 céng céng mǎn yuàn yīn yǐn què qīng chóng chù   shí zhāo huáng niǎo nòng jiā yīn
fēng lái jìng tīng duō qīng xiǎng   guò xián kàn huō jīn pàn jūn zēng xìng   yōu qiū àn xiāng qīn