醒起独酌怀友

唐代 李群玉
西风静夜吹莲塘,芙蓉破红金粉香。摘花把酒弄秋芳, 吴云楚水愁茫茫。美人此夕不入梦,独宿高楼明月凉。
西 fēng jìng chuī lián táng   róng hóng jīn fěn xiāng zhāi huā jiǔ nòng qiū fāng  
yún chǔ shuǐ chóu máng máng měi rén mèng   宿 gāo lóu míng yuè liáng