行圃

宋代 杨万里
饭罢来窥园,晴路忽流水。 石子净无尘,一一湿如洗。 夜来元无雨,霜消痕尚尔。 稚子有素约,杖屦从我戏。 老夫偶独先,稚子久不至。 初心一何乐,中路惨不喜。 怅望行复歇,回顾亦三四。 行逢木蕖开,攀翻嗅霜蕊。
fàn lái kuī yuán   qíng liú shuǐ  
shí jìng chén   shī 湿  
lái yuán   shuāng xiāo hén shàng ěr  
zhì yǒu yuē   zhàng cóng  
lǎo ǒu xiān   zhì jiǔ zhì  
chū xīn   zhōng cǎn  
chàng wàng xíng xiē   huí sān  
xíng féng kāi   pān fān xiù shuāng ruǐ