行路易

清代 龚自珍
东山猛虎不吃人,西山猛虎吃人,南山猛虎吃人,北山猛虎不食人。 漫漫趋避何所已,玉帝不遣牖下死,一双瞳神射秋水。 袖中芳草岂不香,手中玉麈岂不长。中妇岂不姝,座客岂不都。 江大水深多江鱼,江边何哓呶。人不足,盱有馀,夏父以来目矍矍。 我欲食江鱼,江水涩咙喉,鱼骨亦不可以餐。冤屈复冤屈,果然龙蛇蟠我喉舌间,使我说天九难、说地九难。 踉跄入中门,中门一步一荆棘,大药不疗膏肓顽。 鼻涕一尺何其孱,臣请逝矣逝勿还。嘈嘈舟师,三五詈汝:汝以白昼放歌为可惜,而乃脂汝辖。 汝以黄金散尽为复来,而乃鞭其脢。红玫瑰,青镜台,美人别汝光徘徊。 腷腷膊膊,鸡鸣狗鸣。淅淅索索,风声雨声。浩浩荡荡,仙都玉京。 蟠桃之花万丈明,淮南之犬彳亍行。臣岂不如武皇阶下东方生。 乱曰:三寸舌,一枝笔,万言书,万人敌,九天九渊少颜色。 朝衣东市甘如饴,玉体须为美人惜。
dōng shān měng chī rén   西 shān měng chī rén   nán shān měng chī rén   běi shān měng shí rén
màn màn suǒ   qiǎn yǒu xià   shuāng tóng shén shè qiū shuǐ
xiù zhōng fāng cǎo xiāng   shǒu zhōng zhǔ zhǎng zhōng shū   zuò dōu
jiāng shuǐ shēn duō jiāng   jiāng biān xiāo náo rén   yǒu   xià lái jué jué
shí jiāng   jiāng shuǐ lóng hóu   cān yuān yuān   guǒ rán lóng shé pán hóu shé jiān   shǐ 使 shuō tiān jiǔ nàn shuō jiǔ nàn
liàng qiàng zhōng mén   zhōng mén jīng   yào liáo gāo huāng wán
chǐ càn   chén qǐng shì shì hái cáo cáo zhōu shī   sān   bái zhòu fàng wèi   ér nǎi zhī xiá
huáng jīn sàn jìn wéi lái   ér nǎi biān méi hóng méi guī   qīng jìng tái   měi rén bié guāng pái huái
  míng gǒu míng suǒ suǒ   fēng shēng shēng hào hào dàng dàng   xiān dōu jīng
pán táo zhī huā wàn zhàng míng   huái nán zhī quǎn chì chù xíng chén huáng jiē xià dōng fāng shēng
luàn yuē   sān cùn shé   zhī   wàn yán shū   wàn rén   jiǔ tiān jiǔ yuān shǎo yán
zhāo dōng shì gān   wèi měi rén