行路难五首

宋代 杨万里
老夫少时不信老,长笑老人恃年少。 如今老矣不笑人,却被少年开口笑。 少年何苦笑老人,老人旧日颜如春。 兴来百琖山隤玉,醉後千篇笔有神。 自古圣贤皆白骨,谁道今人不见古时月。 孔子盗跖俱尘埃,杜陵老人今亦安在哉。
lǎo shǎo shí xìn lǎo   cháng xiào lǎo rén shì nián shào  
jīn lǎo xiào rén   què bèi shào nián kāi kǒu xiào  
shào nián xiào lǎo rén   lǎo rén jiù yán chūn  
xīng lái bǎi zhǎn shān tuí   zuì hòu qiān piān yǒu shén  
shèng xián jiē bái   shuí dào jīn rén jiàn shí yuè  
kǒng dào zhí chén āi   líng lǎo rén jīn ān zài zāi