行路难 其二

明代 刘基
君不见白日光,不照幽草心。又不见石上云,肤寸遂成阴。 世间会合良难得,况有巧言能烁金。伏波槁葬魏碑仆,当时岂是非知音? 智谋启疑忠逆耳,平地反掌生崎嵚。行路难,愁最深。
jūn jiàn bái guāng   zhào yōu cǎo xīn yòu jiàn shí shàng yún   cùn suì chéng yīn
shì jiān huì liáng nán de   kuàng yǒu qiǎo yán néng shuò jīn gǎo zàng wèi bēi   dāng shí shì fēi zhī yīn  
zhì móu zhōng ěr   píng fǎn zhǎng shēng qīn xíng nán   chóu zuì shēn