行路难 其二

唐代 李白
大道如青天,我独不得出。 羞逐长安社中儿,赤鸡白狗赌梨栗。 弹剑作歌奏苦声,曳裾王门不称情。 淮阴市井笑韩信,汉朝公卿忌贾生。 君不见昔时燕家重郭隗,拥篲折节无嫌猜。 剧辛乐毅感恩分,输肝剖胆效英才。 昭王白骨萦蔓草,谁人更扫黄金台? 行路难,归去来!
dào qīng tiān   chū
xiū zhú cháng ān shè zhōng ér   chì bái gǒu
tán jiàn zuò zòu shēng   wáng mén chēng qíng
huái yīn shì jǐng xiào hán xìn   hàn cháo gōng qīng jiǎ shēng
jūn jiàn shí yàn jiā zhòng guō kuí   yōng huì zhé jié xián cāi
xīn yuè gǎn ēn fēn   shū gān pōu dǎn xiào yīng cái
zhāo wáng bái yíng màn cǎo   shuí rén gèng sǎo huáng jīn tái  
xíng nán   guī lái