行路难·君不见天上星

宋代 李新
君不见天上星,万古耀虚碧。 岂意一夕间,堕地化为石。 物理变化无定端,谁保人心无改易。 忆妾东边采白蘋,郎骑白马渡江津。 垂鞭停棹潜相顾,共惜当年桃李春。 石城二月东风暮,断肠狂絮随郎去。 百年拆拟同灰尘,醉指青松表情愫。 可怜一日君心改,前日之言复谁顾。 弃捐不待颜色衰,忍把流年坐相误。 还君明月珠,解妾罗襦结。 念之空自伤,长恸与君别。 出门望乡关,不惜千里行。 从人既非礼,何以见父兄。 去住两不可,伫立以屏营。 此时心断绝,始信天无情。 野水东流去不还,忧乐翻变须臾间。 妇人将身弗轻许,听歌今日行路难。
jūn jiàn tiān shàng xīng   wàn yào 耀
jiān   duò huà wèi shí
biàn huà dìng duān   shuí bǎo rén xīn gǎi
qiè dōng bian cǎi bái píng   láng bái jiāng jīn
chuí biān tíng zhào qián xiāng   gòng dāng nián táo chūn
shí chéng èr yuè dōng fēng   duàn cháng kuáng suí láng
bǎi nián chāi tóng huī chén   zuì zhǐ qīng sōng biǎo qíng
lián jūn xīn gǎi   qián zhī yán shuí
juān dài yán shuāi   rěn liú nián zuò xiāng
hái jūn míng yuè zhū   jiě qiè luó jié
niàn zhī kōng shāng   cháng tòng jūn bié
chū mén wàng xiāng guān   qiān xíng
cóng rén fēi   jiàn xiōng
zhù liǎng   zhù bīng yíng
shí xīn duàn jué   shǐ xìn tiān qíng
shuǐ dōng liú hái   yōu fān biàn jiān
rén jiāng shēn qīng   tīng jīn xíng nán