行路难二首

唐代 高适
长安少年不少钱,能骑骏马鸣金鞭。五侯相逢大道边, 美人弦管争留连。黄金如斗不敢惜,片言如山莫弃捐。 安知憔悴读书者,暮宿灵台私自怜。 君不见富家翁,旧时贫贱谁比数。一朝金多结豪贵, 万事胜人健如虎。子孙成行满眼前,妻能管弦妾能舞。 自矜一身忽如此,却笑傍人独愁苦。东邻少年安所如, 席门穷巷出无车。有才不肯学干谒,何用年年空读书。
cháng ān shào nián shǎo qián   néng jùn míng jīn biān hòu xiāng féng dào biān  
měi rén xián guǎn zhēng liú lián huáng jīn dòu gǎn   piàn yán shān juān
ān zhī qiáo cuì shū zhě   宿 líng tái lián
jūn jiàn jiā wēng   jiù shí pín jiàn shuí shù zhāo jīn duō jié háo guì  
wàn shì shèng rén jiàn sūn chéng háng mǎn yǎn qián   néng guǎn xián qiè néng
jīn shēn   què xiào bàng rén chóu dōng lín shào nián ān suǒ  
mén qióng xiàng chū chē yǒu cái kěn xué gān   yòng nián nián kōng shū