行路难

唐代 戴叔伦
出门行路难,富贵安可期。淮阴不免恶少辱, 阮生亦作穷途悲。颠倒英雄古来有,封侯却属屠沽儿。 长安车马随轻肥,青云宾从纷交驰。白眼向人多意气, 宰牛烹羊如折葵。宴乐宁知白日短,时时醉拥双蛾眉。 扬雄闭门空读书,门前碧草春离离。不如拂衣且归去, 世上浮名徒尔为。
chū mén xíng nán   guì ān huái yīn miǎn è shào  
ruǎn shēng zuò qióng bēi diān dào yīng xióng lái yǒu   fēng hóu què shǔ ér
cháng ān chē suí qīng féi   qīng yún bīn cóng fēn jiāo chí bái yǎn xiàng rén duō  
zǎi niú pēng yáng zhé kuí yàn níng zhī bái duǎn   shí shí zuì yōng shuāng é méi
yáng xióng mén kōng shū   mén qián cǎo chūn qiě guī  
shì shàng míng ěr wèi