行路难

唐代 王昌龄
双丝作绠系银瓶,百尺寒泉辘轳上。悬丝一绝不可望, 似妾倾心在君掌。人生意气好迁捐,只重狂花不重贤。 宴罢调筝奏离鹤,回娇转盼泣君前。君不见,眼前事, 岂保须臾心勿异。西山日下雨足稀,侧有浮云无所寄。 但愿莫忘前者言,锉骨黄尘亦无愧。行路难,劝君酒, 莫辞烦,美酒千钟犹可尽,心中片愧何可论。 一闻汉主思故剑,使妾长嗟万古魂。
shuāng zuò gěng yín píng   bǎi chǐ hán quán lu shàng xuán jué wàng  
shì qiè qīng xīn zài jūn zhǎng rén shēng hǎo qiān juān   zhǐ zhòng kuáng huā zhòng xián
yàn diào zhēng zòu   huí jiāo zhuǎn pàn jūn qián jūn jiàn   yǎn qián shì  
bǎo xīn 西 shān xià   yǒu yún suǒ
dàn yuàn wàng qián zhě yán   cuò huáng chén kuì xíng nán   quàn jūn jiǔ  
fán   měi jiǔ qiān zhōng yóu jǐn   xīn zhōng piàn kuì lùn
wén hàn zhǔ jiàn   shǐ 使 qiè cháng jiē wàn hún