行路难

唐代 李琪
汉家名臣杨德祖,四代五公享茅土。父子兄弟绾银黄, 跃马鸣珂朝建章。火浣单衣绣方领,茱萸锦带玉盘囊。 宾客填街复满座,片言出口生辉光。世人逐势争奔走, 沥胆堕肝惟恐后。当时一顾登青云,自谓生死长随君。 一朝谢病还乡里,穷巷苍苔绝知己。秋风落叶闭重门, 昨日论交竟谁是。薄俗嗟嗟难重陈,深山麋鹿可为邻。 鲁连所以蹈东海,古往今来称达人。
hàn jiā míng chén yáng   dài gōng xiǎng máo xiōng wǎn yín huáng  
yuè míng cháo jiàn zhāng huǒ huàn dān xiù fāng lǐng   zhū jǐn dài pán náng
bīn tián jiē mǎn zuò   piàn yán chū kǒu shēng huī guāng shì rén zhú shì zhēng bēn zǒu  
dǎn duò gān wéi kǒng hòu dāng shí dēng qīng yún   wèi shēng cháng suí jūn
zhāo xiè bìng huán xiāng   qióng xiàng cāng tái jué zhī qiū fēng luò chóng mén  
zuó lùn jiāo jìng shuí shì báo jiē jiē nán zhòng chén   shēn shān 鹿 wèi lín
lián suǒ dǎo dōng hǎi   wǎng jīn lái chēng rén