行路难

元代 贝琼
采玉于阗河,问君勃律何。时过采珠鲛人室,问君百粤何时出。 珠玉岁久同为尘,君胡重利不重身。海有波,缺我楫,山有石,摧我轮。 行路难,出门即羊肠,何况万里道。管叔危周公,匡人仇鲁叟。 尊有酒,盘有壶,鼓坎坎,歌乌乌。海不可涉,山不可徒。 路旁之人,爱尔玉与珠。行路难,我以为父,安知非虎。 我以为兄,安知非狼。仰天悲歌,泣下沾裳。
cǎi tián   wèn jūn shí guò cǎi zhū jiāo rén shì wèn   jūn bǎi yuè shí chū    
zhū suì jiǔ tóng wèi chén   jūn zhòng chóng shēn hǎi yǒu quē   shān   yǒu shí cuī   lún    
xíng nán   chū mén yáng cháng   kuàng wàn dào guǎn shū wēi zhōu gōng kuāng   rén chóu sǒu    
zūn yǒu jiǔ   pán yǒu   kǎn kǎn   hǎi shè shān      
páng zhī rén   ài ěr zhū xíng nán   wéi ān   zhī fēi    
wéi xiōng   ān zhī fēi láng yǎng tiān bēi   xià zhān shang