行路难

宋代 王称
倚剑且勿叹,听我《行路难》。世途反覆多波澜,焦原九折未为艰。 君不见汉谣斗粟歌未阑,长门一夕秋草残。骨肉之恩尚如此,何况他人方寸间。 又不见绛侯身荣应繫狱,贾生终对长沙鵩。功成更觉小吏尊,才高宁避明时逐。 所以赤松子,远赴中林期。谁能吴江上,见笑鸱夷皮。 骊龙有珠在沧海,劝君逆鳞勿婴之。子推介山下,屈原湘江湄。 当时枘凿自不量,至今憔悴令人悲。行路难,难为言,沧浪一棹且归去,长安大道横青天。
jiàn qiě tàn   tīng xíng nán shì fǎn duō lán jiāo yuán jiǔ   zhé wèi wèi jiān        
jūn jiàn hàn yáo dǒu wèi lán   cháng mén qiū cǎo cán ròu zhī ēn shàng   kuàng rén fāng cùn jiān    
yòu jiàn jiàng hòu shēn róng yīng   jiǎ shēng zhōng duì cháng shā gōng chéng gèng jué xiǎo zūn cái   gāo níng míng shí zhú    
suǒ chì sōng   yuǎn zhōng lín shuí néng jiāng shàng jiàn   xiào chī    
lóng yǒu zhū zài cāng hǎi   quàn jūn lín yīng zhī tuī jiè shān xià   yuán xiāng jiāng méi    
dāng shí ruì zuò liàng   zhì jīn qiáo cuì lìng rén bēi xíng nán nán   wéi yán cāng   làng zhào qiě guī cháng   ān dào héng qīng tiān