行路难

明代 宋濂
笋舆向江行,十步四三曲。日落天渐昏,栖止怜不夙。 有如丧家狗,望望共奔逐。遥见洲渚边,凋杨失新绿。 一室小如舟,偶值酒新熟。主翁面如鬼,行步苦彳亍。 延坐白木床,发问极羞缩。百钱买一斗,聊诳先生腹。 执觞未及饮,所睹甚怪促。昂昂舶上下,头缠布一幅。 两胫赤如染,俟食类饥鹄。忽然来共席,迫我汗如沐。 弃酒出倚闾,远吸江上渌。青山向我笑,不语意良足。 居常务标致,今此毋乃俗。少时凶悍徒,几欲塞破屋。 喧嚣呈百伎,丑恶难具录。生平见未曾,五藏为反覆。 瞠目久不语,情思殊隘蹙。晚入一窝卧,槁秸纷不束。 瓦穿星似筛,壁坏风如镞。水车贴四畔,转足碍轮轴。 解装暂一息,何异树下宿。萧晨出门去,轩豁骋遐瞩。 远岭收片云,前汀落双鹜。即景政自佳,抚怀欲成哭。 天地虽无私,人事有倚伏。台观变坑阱,衽席为韔箙。 休嗟行路难,羊肠乃平陆。
sǔn xiàng jiāng xíng   shí sān luò tiān jiàn hūn   zhǐ lián    
yǒu sàng jiā gǒu   wàng wàng gòng bēn zhú yáo jiàn zhōu zhǔ biān diāo   yáng shī xīn   绿  
shì xiǎo zhōu   ǒu zhí jiǔ xīn shú zhǔ wēng miàn guǐ xíng   chì chù    
yán zuò bái chuáng   wèn xiū suō bǎi qián mǎi dòu liáo   kuáng xiān sheng    
zhí shāng wèi yǐn   suǒ shén guài áng áng shàng xià tóu   chán    
liǎng jìng chì rǎn   shí lèi rán lái gòng   hàn    
jiǔ chū   yuǎn jiāng shàng qīng shān xiàng xiào   liáng    
cháng biāo zhì   jīn nǎi shǎo shí xiōng hàn   sāi    
xuān xiāo chéng bǎi   chǒu è nán shēng píng jiàn wèi céng   zàng wèi fǎn    
chēng jiǔ   qíng shū ài wǎn gǎo   jiē fēn shù    
chuān 穿 xīng shì shāi   huài fēng shuǐ chē tiē pàn zhuǎn   ài lún zhóu    
jiě zhuāng zàn   shù xià 宿 xiāo chén chū mén xuān   huò chěng xiá zhǔ    
yuǎn lǐng shōu piàn yún   qián tīng luò shuāng jǐng zhèng jiā   huái 怀 chéng    
tiān suī   rén shì yǒu tái guàn biàn kēng jǐng rèn   wèi chàng    
xiū jiē xíng nán   yáng cháng nǎi píng