行路难

明代 王恭
古镜蟠龙野苔色,赭颜欲改青须白。三尺鱼肠烛下看,玉壶击碎心未寒。 悠悠漳水轮台树,信陵平原渺何处。骑射纷纷杜宛儿,骄嘶紫燕跃青骊。 铜驼陌上春风煖,田窦门前客应满。白头执戟不迁官,尽日草玄门自閒。 雪风萧萧面如割,史云桁上无全褐。君不见羊肠九折坂,覆辙相寻岁华晚。 君不见瞿塘滟滪滩,败蓬如舞落惊湍。田文失势冯驩去,廷尉门空鸟啼树。 二君所见何太迟,署门谢客徒尔为。食客满堂尽珠履,剖胆输肝竟谁是。 阶前车马若云屯,倏忽苍苔生满地。感激令人气不平,中宵起坐待天明。 唯有君家梁上燕,秋去春来无世情。
jìng pán lóng tái   zhě yán gǎi qīng bái sān chǐ cháng zhú xià kàn   suì xīn wèi hán
yōu yōu zhāng shuǐ lún tái shù   xìn líng píng yuán miǎo chǔ shè fēn fēn wǎn ér   jiāo yàn yuè qīng
tóng tuó shàng chūn fēng nuǎn   tián dòu mén qián yīng mǎn bái tóu zhí qiān guān   jìn cǎo xuán mén xián
xuě fēng xiāo xiāo miàn   shǐ yún héng shàng quán jūn jiàn yáng cháng jiǔ zhé bǎn   zhé xiāng xún suì huá wǎn
jūn jiàn táng yàn tān   bài péng luò jīng tuān tián wén shī shì féng huān   tíng wèi mén kōng niǎo shù
èr jūn suǒ jiàn tài chí   shǔ mén xiè ěr wèi shí mǎn táng jǐn zhū   pōu dǎn shū gān jìng shuí shì
jiē qián chē ruò yún tún   shū cāng tái shēng mǎn gǎn lìng rén píng   zhōng xiāo zuò dài tiān míng
wéi yǒu jūn jiā liáng shàng yàn   qiū chūn lái shì qíng