行路难

唐代 武元衡
君不见道旁废井傍开花,原是昔年骄贵家。几度美人来照影,濯纤笑引银瓶绠。 风飘雨散今奈何,绣闼雕甍绿苔多。笙歌鼎沸君莫矜,豪奢未必长多金。 休说编氓朴无耻,至竟终须合天理。非故败他却成此,苏张终作多言鬼。 行路难,路难不在九折湾。
jūn jiàn dào páng fèi jǐng bàng kāi huā   yuán shì nián jiāo guì jiā měi rén lái zhào yǐng   zhuó xiān xiào yǐn yín píng gěng
fēng piāo sàn jīn nài   xiù diāo méng 绿 tái duō shēng dǐng fèi jūn jīn   háo shē wèi cháng duō jīn
xiū shuō biān méng chǐ   zhì jìng zhōng tiān fēi bài què chéng   zhāng zhōng zuò duō yán guǐ
xíng nán   nán zài jiǔ zhé wān