行路难

唐代 贯休
君不见山高海深人不测,古往今来转青碧。 浅近轻浮莫与交,地卑只解生荆棘。谁道黄金如粪土, 张耳陈馀断消息。行路难,行路难,君自看。 不会当时作天地,刚有多般愚与智。到头还用真宰心, 何如上下皆清气。大道冥冥不知处,那堪顿得羲和辔。 义不义兮仁不仁,拟学长生更容易。负心为垆复为火, 缘木求鱼应且止。君不见烧金炼石古帝王, 鬼火荧荧白杨里。 君不见道傍废井生古木,本是骄奢贵人屋。 几度美人照影来,素绠银瓶濯纤玉。云飞雨散今如此, 绣闼雕甍作荒谷。沸渭笙歌君莫夸,不应常是西家哭。 休说遗编行者几,至竟终须合天理。败他成此亦何功, 苏张终作多言鬼。行路难,行路难,不在羊肠里。 九有茫茫共尧日,浪死虚生亦非一。清净玄音竟不闻, 花眼酒肠暗如漆。或偶因片言只字登第光二亲, 又不能献可替否航要津。口谭羲轩与周孔, 履行不及屠沽人。行路难,行路难,日暮途远空悲叹。 君不见道傍树有寄生枝,青青郁郁同荣衰。 无情之物尚如此,为人不及还堪悲。父归坟兮未朝夕, 已分黄金争田宅。高堂老母头似霜,心作数支泪常滴。 我闻忽如负芒刺,不独为君空叹息。古人尺布犹可缝, 浔阳义犬令人忆。寄言世上为人子,孝义团圆莫如此。 若如此,不遄死兮更何俟。
jūn jiàn shān gāo hǎi shēn rén   wǎng jīn lái zhuǎn qīng
qiǎn jìn qīng jiāo   bēi zhǐ jiě shēng jīng shuí dào huáng jīn fèn  
zhāng ěr chén duàn xiāo xi xíng nán   xíng nán   jūn kàn
huì dāng shí zuò tiān   gāng yǒu duō bān zhì dào tóu hái yòng zhēn zǎi xīn  
shàng xià jiē qīng dào míng míng zhī chù   kān dùn pèi
rén rén   xué cháng shēng gèng róng xīn wèi wèi huǒ  
yuán qiú yīng qiě zhǐ jūn jiàn shāo jīn liàn shí wáng  
guǐ huǒ yíng yíng bái yáng
jūn jiàn dào bàng fèi jǐng shēng   běn shì jiāo shē guì rén
měi rén zhào yǐng lái   gěng yín píng zhuó xiān yún fēi sàn jīn  
xiù diāo méng zuò huāng fèi wèi shēng jūn kuā   yīng cháng shì 西 jiā
xiū shuō biān xíng zhě   zhì jìng zhōng tiān bài chéng gōng  
zhāng zhōng zuò duō yán guǐ xíng nán   xíng nán   zài yáng cháng
jiǔ yǒu máng máng gòng yáo   làng shēng fēi qīng jìng xuán yīn jìng wén  
huā yǎn jiǔ cháng àn huò ǒu yīn piàn yán zhī dēng guāng èr qīn  
yòu néng xiàn fǒu háng yào jīn kǒu tán xuān zhōu kǒng  
xíng rén xíng nán   xíng nán   yuǎn kōng bēi tàn
jūn jiàn dào bàng shù yǒu shēng zhī   qīng qīng tóng róng shuāi
qíng zhī shàng   wéi rén hái kān bēi guī fén wèi zhāo  
fēn huáng jīn zhēng tián zhái gāo táng lǎo tóu shì shuāng   xīn zuò shù zhī lèi cháng
wén máng   wèi jūn kōng tàn rén chǐ yóu fèng  
xún yáng quǎn lìng rén yán shì shàng wéi rén zi   xiào tuán yuán
ruò   chuán gèng