行路难
世事浇浮后,艰难向此生。人心不自足,公道为谁平。
德丧淳风尽,年荒蔓草盈。堪悲山下路,非只客中行。
shì
世
shì
事
jiāo
浇
fú
浮
hòu
后
,
jiān
艰
nán
难
xiàng
向
cǐ
此
shēng
生
。
。
rén
人
xīn
心
bù
不
zì
自
zú
足
,
gōng
公
dào
道
wèi
为
shuí
谁
píng
平
。
。
dé
德
sàng
丧
chún
淳
fēng
风
jǐn
尽
,
nián
年
huāng
荒
màn
蔓
cǎo
草
yíng
盈
。
。
kān
堪
bēi
悲
shān
山
xià
下
lù
路
,
fēi
非
zhǐ
只
kè
客
zhōng
中
háng
行
。
。