行路歌

近现代 卢青山
高崖兀兀雷震裂,高枝竦竦风吹折。君何置之若罔闻,曳杖披霜独骏奔。 地厚茫茫探无尺,天高渺渺穷无际,此中视君君如蚁。 蚁蝼尚知贪性命,巢泥处穴无他请。君胡耿耿然,青衫走险铤。 前途三十里,有山号曰不行山,下踞后土上拄天。 鸟飞三日心神萎,喙脱翮铩纷纷坠。满地尸骸如泥委,堆作溷丘养哀鬼。 猿攀无气力,山麓泪已滴。薜荔千年,松老于石。此地连年不见日,阴风朔气横充斥。 处之呼吸不得通,一刻头鬓纷纷白。我曾至此长太息,徘徊十日乃归迹。 君将至此将安营,攀之不可绕山萦。我知峰峦数百万,歧途未辨寿已倾。 君宜返袂归,我有青豚白酒对斜晖。劝君且止君不止,万里秋风放一帆,帆细如叶薄如纸。 山崩流水且流石,流之东海海为塞。江山路,不可行,我道不行君卒行,弹剑击筑为君吟。 归来趔趄扶槛立,长望天间一孤翎。每有相思不可及,为君渺渺赋招魂。
gāo léi zhèn liè   gāo zhī sǒng sǒng fēng chuī zhé jūn zhì zhī ruò wǎng wén   zhàng shuāng jùn bēn
hòu máng máng tàn chǐ   tiān gāo miǎo miǎo qióng   zhōng shì jūn jūn
lóu shàng zhī tān xìng mìng   cháo chù xué qǐng jūn gěng gěng rán   qīng shān zǒu xiǎn dìng
qián sān shí   yǒu shān hào yuē xíng shān   xià hòu shàng zhǔ tiān
niǎo fēi sān xīn shén wēi   huì tuō shā fēn fēn zhuì mǎn shī hái wěi   duī zuò hùn qiū yǎng āi guǐ
yuán pān   shān lèi qiān nián   sōng lǎo shí lián nián jiàn   yīn fēng shuò héng chōng chì
chù zhī tōng   tóu bìn fēn fēn bái céng zhì cháng tài   pái huái shí nǎi guī
jūn jiāng zhì jiāng ān yíng   pān zhī rào shān yíng zhī fēng luán shù bǎi wàn   wèi biàn shòu 寿 qīng
jūn fǎn mèi guī   yǒu qīng tún bái jiǔ duì xié huī quàn jūn qiě zhǐ jūn zhǐ   wàn qiū fēng fàng fān   fān báo zhǐ
shān bēng liú shuǐ qiě liú shí   liú zhī dōng hǎi hǎi wèi sāi jiāng shān   xíng   dào xíng jūn xíng   dàn jiàn zhù wèi jūn yín
guī lái liè qiè kǎn   cháng wàng tiān jiān líng měi yǒu xiāng   wèi jūn miǎo miǎo zhāo hún