杏林丹室为医士吴孟森题

宋代 邓林
勾漏遗踪不可求,一庵筑傍杏林幽。花残红雨帘前落,药熟彤霞鼎面浮。 富贵谁能饶白发,市城今喜有丹丘。光阴自箭催人老,借问长生可学不。
gōu lòu zōng qiú   ān zhù bàng xìng lín yōu huā cán hóng lián qián luò yào   shú tóng xiá dǐng miàn    
guì shuí néng ráo bái   shì chéng jīn yǒu dān qiū guāng yīn jiàn cuī rén lǎo jiè   wèn cháng shēng xué