行军诗二首 其二
早知逢世乱,少小谩读书。悔不学弯弓,向东射狂胡。
偶从谏官列,谬向丹墀趋。未能匡吾君,虚作一丈夫。
抚剑伤世路,哀歌泣良图。功业今已迟,览镜悲白须。
平生抱忠义,不敢私微躯。
zǎo
早
zhī
知
féng
逢
shì
世
luàn
乱
,
shào
少
xiǎo
小
mán
谩
dú
读
shū
书
huǐ
。
bù
悔
xué
不
wān
学
gōng
弯
xiàng
弓
,
dōng
向
shè
东
kuáng
射
hú
狂
胡
。
ǒu
偶
cóng
从
jiàn
谏
guān
官
liè
列
,
miù
谬
xiàng
向
dan
丹
chi
墀
qū
趋
wèi
。
néng
未
kuāng
能
wú
匡
jūn
吾
xū
君
,
zuò
虚
yī
作
zhàng
一
fū
丈
夫
。
fǔ
抚
jiàn
剑
shāng
伤
shì
世
lù
路
,
āi
哀
gē
歌
qì
泣
liáng
良
tú
图
gōng
。
yè
功
jīn
业
yǐ
今
chí
已
lǎn
迟
,
jìng
览
bēi
镜
bái
悲
xū
白
须
。
píng
平
shēng
生
bào
抱
zhōng
忠
yì
义
,
bù
不
gǎn
敢
sī
私
wēi
微
qū
躯
。