杏花天慢

宋代 曹勋
桃蕊初谢,双燕来后,枝上嫩苞时节。绛萼滋浩露,照晓景、裁翦冰绡禁格。烟传靓质。似淡拂、妆成香颊。看暖日、催吐繁英,占断上林风月。 坛边曾见数枝,算应是真仙,故留春色。顿觉偏造化,且任他、桃李成蹊谁说。晴霁易雪。待对饮、清赏无歇。更爱惜、留引鹇禽,未须再折。
táo ruǐ chū xiè   shuāng yàn lái hòu   zhī shàng nèn bāo shí jié jiàng è hào   zhào xiǎo jǐng cái jiǎn bīng xiāo jìn yān chuán liàng zhì shì dàn zhuāng chéng xiāng jiá kàn nuǎn cuī fán yīng   zhàn duàn shàng lín fēng yuè
tán biān céng jiàn shù zhī   suàn yìng shì zhēn xiān   liú chūn dùn jué piān zào huà   qiě rèn táo chéng shuí shuō qíng xuě dài duì yǐn qīng shǎng xiē gèng ài liú yǐn xián qín   wèi zài zhé