杏花天·花凝露湿燕脂透

宋代 高观国
花凝露湿燕脂透。是彩笔、丹青染就。粉绡帕入班姬手。舒卷清寒时候。春禽静、来窥晴昼。问冷落、芳心知否。不愁院宇东风骤。日日娇红如旧。
huā níng shī 湿 yān zhī tòu shì cǎi dān qīng rǎn jiù fěn xiāo bān shǒu shū juàn qīng hán shí hou chūn qín jìng lái kuī qíng zhòu wèn lěng luò fāng xīn zhī fǒu chóu yuàn dōng fēng zhòu jiāo hóng jiù