杏花天(赋昭君)

宋代 周密
汉宫乍出慵梳掠。关月冷、玉沙飞幕。龙香拨重春葱弱。一曲哀弦谩托。 君恩厚、空怜命薄。青冢远、几番花落。丹青自是难描摸。不是当时画错。
hàn gōng zhà chū yōng shū lüě guān yuè lěng shā fēi lóng xiāng zhòng chūn cōng ruò āi xián mán tuō
jūn ēn hòu kōng lián mìng qīng zhǒng yuǎn fān huā luò dān qīng shì nán miáo shì dāng shí huà cuò