杏花天(赋莫愁)

宋代 周密
瑞云盘翠侵妆额。眉柳嫩、不禁愁积。返魂谁染东风笔。写出郢中春色。 人去后、垂杨自碧。歌舞梦、欲寻无迹。愁随两桨江南北。日暮石城风急。
ruì yún pán cuì qīn zhuāng é méi liǔ nèn jīn chóu fǎn hún shuí rǎn dōng fēng xiě chū yǐng zhōng chūn
rén hòu chuí yáng mèng xún chóu suí liǎng jiǎng jiāng nán běi shí chéng fēng