杏花天

宋代 高观国
霁烟消处寒犹嫩。乍门巷、愔愔昼永。池塘芳草魂初醒。秀句吟春未稳。 仙源阻、春风瘦损。又燕子、来无芳信。小桃也自知人恨。满面羞红难问。
yān xiāo chù hán yóu nèn zhà mén xiàng yīn yīn zhòu yǒng chí táng fāng cǎo hún chū xǐng xiù yín chūn wèi wěn
xiān yuán chūn fēng shòu sǔn yòu yàn zi lái fāng xìn xiǎo táo zhī rén hèn mǎn miàn xiū hóng nán wèn