杏花天

宋代 史达祖
细风微月垂杨院。记年少、春愁一点。栖莺未觉花梢颤。踏损残红几片。 长安共、日边近远。况老去、芳情渐减。屏山几夜春寒浅。却将因而梦见。
fēng wēi yuè chuí yáng yuàn nián shào chūn chóu diǎn yīng wèi jué huā shāo chàn sǔn cán hóng piàn
cháng ān gòng biān jìn yuǎn kuàng lǎo fāng qíng jiàn jiǎn píng shān chūn hán qiǎn què jiāng yīn ér mèng jiàn