杏花天

宋代 史达祖
古城官道花如霰。便恰限、花间再见。双眉最现愁深浅。隔雨春山两点。 回头但、垂杨带苑。想今夜、铜驼梦远。行人去了莺声怨。此度关心未免。
chéng guān dào huā xiàn biàn 便 qià xiàn huā jiān zài jiàn shuāng méi zuì xiàn chóu shēn qiǎn chūn shān liǎng diǎn
huí tóu dàn chuí yáng dài yuàn xiǎng jīn tóng tuó mèng yuǎn xíng rén le yīng shēng yuàn guān xīn wèi miǎn