杏花

唐代 温宪
团雪上晴梢,红明映碧寥。店香风起夜,村白雨休朝。 静落犹和蒂,繁开正蔽条。澹然闲赏久,无以破妖娆。
tuán xuě shàng qíng shāo   hóng míng yìng liáo diàn xiāng fēng   cūn bái xiū cháo
jìng luò yóu   fán kāi zhèng tiáo dàn rán xián shǎng jiǔ   yāo ráo