杏花

唐代 温庭筠
红花初绽雪花繁,重叠高低满小园。正见盛时犹怅望, 岂堪开处已缤翻。情为世累诗千首,醉是吾乡酒一樽。 杳杳艳歌春日午,出墙何处隔朱门。
hóng huā chū zhàn xuě huā fán   chóng dié gāo mǎn xiǎo yuán zhèng jiàn shèng shí yóu chàng wàng  
kān kāi chù bīn fān qíng wèi shì lèi shī qiān shǒu   zuì shì xiāng jiǔ zūn
yǎo yǎo yàn chūn   chū qiáng chǔ zhū mén