杏花

宋代 葛天民
陌上春泥苦未乾,绛唇渐吐不禁寒。 海棠尚晚教谁伴,山帽冲风每自看。 声好最怜清晓卖,味甘长纪绿阴团。 年年过雨胭脂落,时序关心有几般。
shàng chūn wèi qián   jiàng chún jiàn jīn hán
hǎi táng shàng wǎn jiào shuí bàn   shān mào chōng fēng měi kàn
shēng hǎo zuì lián qīng xiǎo mài   wèi gān zhǎng 绿 yīn tuán
nián nián guò yān zhī luò   shí guān xīn yǒu bān