杏花

唐代 李商隐
上国昔相值,亭亭如欲言。异乡今暂赏,眽眽岂无恩。 援少风多力,墙高月有痕。为含无限意,遂对不胜繁。 仙子玉京路,主人金谷园。几时辞碧落,谁伴过黄昏。 镜拂铅华腻,炉藏桂烬温。终应催竹叶,先拟咏桃根。 莫学啼成血,从教梦寄魂。吴王采香径,失路入烟村。
shàng guó xiāng zhí   tíng tíng yán xiāng jīn zàn shǎng   ēn
yuán shǎo fēng duō   qiáng gāo yuè yǒu hén wèi hán xiàn   suì duì shèng fán
xiān jīng   zhǔ rén jīn yuán shí luò   shuí bàn guò huáng hūn
jìng qiān huá   cáng guì jìn wēn zhōng yīng cuī zhú   xiān yǒng táo gēn
xué chéng xuè   cóng jiào mèng hún wáng cǎi xiāng jìng   shī yān cūn