杏花

唐代 吴融
粉薄红轻掩敛羞,花中占断得风流。软非因醉都无力, 凝不成歌亦自愁。独照影时临水畔,最含情处出墙头。 裴回尽日难成别,更待黄昏对酒楼。
fěn báo hóng qīng yǎn liǎn xiū   huā zhōng zhàn duàn fēng liú ruǎn fēi yīn zuì dōu  
níng chéng chóu zhào yǐng shí lín shuǐ pàn   zuì hán qíng chù chū qiáng tóu
péi huí jìn nán chéng bié   gèng dài huáng hūn duì jiǔ lóu