行後园
霜风吹枯桑,落叶乾有声。
陂池日已涸,沙水见底清。
人生非金石,岁暮难为情。
安得天边鹄,驾之以遐征!
shuāng
霜
fēng
风
chuī
吹
kū
枯
sāng
桑
,
luò
落
yè
叶
qián
乾
yǒu
有
shēng
声
。
bēi
陂
chí
池
rì
日
yǐ
已
hé
涸
,
shā
沙
shuǐ
水
jiàn
见
dǐ
底
qīng
清
。
rén
人
shēng
生
fēi
非
jīn
金
shí
石
,
suì
岁
mù
暮
nán
难
wéi
为
qíng
情
。
ān
安
dé
得
tiān
天
biān
边
gǔ
鹄
,
jià
驾
zhī
之
yǐ
以
xiá
遐
zhēng
征
!