行宫

宋代 文天祥
怪底秦淮一水长,几多客泪洒斜阳。 江流本是限南北,地气何曾减帝王。 台沼渐荒基历落,莺花犹在意凄凉。 青天毕竟有情否,旧月东来失女墙。
guài qín huái shuǐ zhǎng   duō lèi xié yáng  
jiāng liú běn shì xiàn nán běi   zēng jiǎn wáng  
tái zhǎo jiàn huāng luò   yīng huā yóu zài liáng  
qīng tiān jìng yǒu qíng fǒu   jiù yuè dōng lái shī qiáng