行宫

宋代 文天祥
十里宫墙一聚尘,天津晚过客愁新。 花啼杜宇归来血,树挂苍龙脱去鳞。 神德傥存终有晋,秣陵未改已无秦。 秋风禾黍空南北,见说铜驼会笑人。
shí gōng qiáng chén   tiān jīn wǎn guò chóu xīn
huā guī lái xuè   shù guà cāng lóng tuō lín
shén tǎng cún zhōng yǒu jìn   líng wèi gǎi qín
qiū fēng shǔ kōng nán běi   jiàn shuō tóng tuó huì xiào rén