兴福寺

清代 丘逢甲
西山俯清溪,中有招提地。今晨发游兴,行蹑樵迹至。 寺古门半颓,剥落馀榜字。乡人利邀福,因乡遂名寺。 残僧缺梵诵,一饱无佗志。依稀临济宗,欲说犹能记。 自从达摩来,妙法指心示。渡江芦径折,面壁石留志。 莲宗衍花叶,顿渐派遂异。初惟北宗显,蝉联帝师位。 南宗晚出抗,衣钵鸣法器。南祖北则祧,顿兴渐乃避。 遂教曹溪水,一滴十方醉。兹地本岭峤,固应濡染易。 宗风昔方盛,英伟多法嗣。初祖各开山,并擅大神智。 此间百里近,遂有神僧二。南岩坐圆应,阴那据惭愧。 禅宗不可作,僧反为佛累。岂知古天竺,象教亦颓坠。 祅神出持世,魔氛日以肆。瞿昙佛故种,受侮来异类。 豆瓜强剖分,净土遽易置。五部皆孱王,龙象力难庇。 慈悲睹末劫,慧眼应垂泪。昙华久不现,见叶纷相弃。 惟扇芙蓉妖,流毒远相被。东来遍震旦,民财坐疲匮。 即今寺中僧,与俗亦同嗜。犹借福田说,鼓众博檀施。 木佛寂不言,村女竞相媚。因之变供养,得为口腹备。 冷观发浩叹,懒复著言议。寺左有奇石,山静林意邃。 徘徊抚石坐,欲说西来意。
西 shān qīng   zhōng yǒu zhāo jīn chén yóu xìng xíng   niè qiáo zhì    
mén bàn tuí   luò bǎng xiāng rén yāo yīn   xiāng suì míng    
cán sēng quē fàn sòng   bǎo tuó zhì lín zōng   shuō yóu néng    
cóng lái   miào zhǐ xīn shì jiāng jìng zhé miàn   shí liú zhì    
lián zōng yǎn huā   dùn jiàn pài suì chū wéi běi zōng xiǎn chán   lián shī wèi    
nán zōng wǎn chū kàng   míng nán běi tiāo dùn   xīng jiàn nǎi    
suì jiào cáo shuǐ   shí fāng zuì běn lǐng qiáo   yīng rǎn    
zōng fēng fāng shèng   yīng wěi duō chū kāi shān bìng   shàn shén zhì    
jiān bǎi jìn   suì yǒu shén sēng èr nán yán zuò yuán yìng yīn   cán kuì    
chán zōng zuò   sēng fǎn wèi lèi zhī tiān zhú xiàng   jiào tuí zhuì    
yāo shén chū chí shì   fēn tán zhǒng shòu   lái lèi    
dòu guā qiáng pōu fēn   jìng zhì jiē chán wáng lóng   xiàng nán    
bēi jié   huì yǎn yīng chuí lèi tán huá jiǔ xiàn jiàn   fēn xiāng    
wéi shàn róng yāo   liú yuǎn xiāng bèi dōng lái biàn zhèn dàn mín   cái zuò kuì    
jīn zhōng sēng   tóng shì yóu jiè tián shuō   zhòng tán shī    
yán   cūn jìng xiāng mèi yīn zhī biàn gòng yǎng   wèi kǒu bèi    
lěng guān hào tàn   lǎn zhù yán zuǒ yǒu shí shān   jìng lín suì    
pái huái shí zuò   shuō 西 lái