行次汝坟次韵惇夫天

宋代 韩驹
纷纷物态逞,桧独不自奇。雨露长鹤骨,风霜瘦龙皮。 要经摧暴力,岂顾合抱迟。虽无艾纳香,不著寄生枝。 结根已千丈,凛凛谁寒之。其下羽客居,同睨岁月移。 君行叩玄关,岂但息马疲。高材笑小草,异质怜孤姿。 思古而嗟今,皇皇不磷缁。微言怨不乱,似为贱子施。
fēn fēn tài chěng   guì zhǎng fēng   shuāng shòu lóng    
yào jīng cuī bào   bào chí suī ài xiāng   zhù shēng zhī    
jié gēn qiān zhàng   lǐn lǐn shuí hán zhī xià tóng   suì yuè    
jūn xíng kòu xuán guān   dàn gāo cái xiào xiǎo cǎo   zhì lián   姿  
ér jiē jīn   huáng huáng lín wēi yán yuàn luàn shì   wèi jiàn shī