行春辞九首

宋代 白玉蟾
绿杨无力暖相依,不管黄莺诉落晖。 水被鱼吹成雨点,花为蝶扰逐风飞。
绿 yáng nuǎn xiāng   guǎn huáng yīng luò huī
shuǐ bèi chuī chéng diǎn   huā wèi dié rǎo zhú fēng fēi