行春辞九首

宋代 白玉蟾
一斗百篇诚有之,无人知我只春知。 吟逢蝴蝶即庄子,醉见海棠真贵妃。
dòu bǎi piān chéng yǒu zhī   rén zhī zhǐ chūn zhī
yín féng dié zhuāng   zuì jiàn hǎi táng zhēn guì fēi