行部高阳遇河决不浸三板遂成二首 其二

明代 王世贞
急雨骄风万穴穿,古堤残垒散秋烟。雪山横捲城闉入,银海高从树杪悬。 将为汉年趋瓠子,岂应吾世失桑田。天门欲叩惊真宰,未许乘槎向斗边。
jiāo fēng wàn xué chuān 穿   cán lěi sàn qiū yān xuě shān héng juǎn chéng yīn yín   hǎi gāo cóng shù miǎo xuán    
jiāng wèi hàn nián   yīng shì shī sāng tián tiān mén kòu jīng zhēn zǎi wèi   chéng chá xiàng dòu biān