新都行

唐代 欧阳詹
缥缈空中丝,蒙笼道傍树。翻兹叶间吹,惹破花上露。 悠扬丝意去,苒蒻花枝住。何计脱缠绵,天长春日暮。
piāo miǎo kōng zhōng   méng lóng dào bàng shù fān jiān chuī   huā shàng
yōu yáng   rǎn ruò huā zhī zhù tuō chán mián   tiān cháng chūn