新春有感寄常夷甫

宋代 欧阳修
余生本羁孤,自少已非壮。今而老且病,何用苦惆怅。 误蒙三圣知,贪得过其量。恩私未知报,心志已凋丧。 轩裳德不称,徒自取讥谤。岂若常夫子,一瓢安陋巷。 身虽草莽间,名在朝廷上。惟余服德义,久已慕恬旷。 矧亦有吾庐,东西正相望。不须驾柴车,自可策藜杖。 坐惊颜鬓日摧颓,及取新春归去来。共载一舟浮野水,焦陂四面百花开。
shēng běn   shǎo fēi zhuàng jīn ér lǎo qiě bìng   yòng chóu chàng    
méng sān shèng zhī   tān de guò liàng ēn wèi zhī bào xīn   zhì diāo sàng    
xuān cháng chēng   bàng ruò cháng   piáo ān lòu xiàng    
shēn suī cǎo mǎng jiān   míng zài cháo tíng shàng wéi jiǔ   tián kuàng    
shěn yǒu   dōng 西 zhèng xiāng wàng jià chái chē   zhàng    
zuò jīng yán bìn cuī tuí   xīn chūn guī lái gòng zài zhōu shuǐ jiāo   bēi miàn bǎi huā kāi