新春即事二首

宋代 胡寅
竹爆腊寒尽,桃符春事来。 和风已披拂,暖日便徘徊。 曳杖閒挑菜,攀枝齼摘梅。 太牢虽有味,岂必胜登台。
zhú bào hán jǐn   táo chūn shì lái  
fēng   nuǎn biàn 便 pái huái  
zhàng xián tiāo cài   pān zhī chǔ zhāi méi  
tài láo suī yǒu wèi   shèng dēng tái