新春即事二首

宋代 胡寅
恰赋春还柳,俄闻地出雷。 雨丝分织作,风籁急喧豗。 寂寂炉无火,欣欣瓮有醅。 临寒插羔袖,雪观亦悠哉。
qià chūn hái liǔ   é wén chū léi
fēn zhī zuò   fēng lài xuān huī
huǒ   xīn xīn wèng yǒu pēi
lín hán chā gāo xiù   xuě guān yōu zāi