辛丑三月十七日室人生日有感二首 其一

清代 林则徐
敢将梁案举眉齐,家室苍茫感仳离。度岭芒鞋浑入梦,支床蓬鬓强临歧。 剧怜草长莺飞日,正是鸾飘凤泊时。婪尾一杯春已暮,儿曹漫献北堂卮。
gǎn jiāng liáng àn méi   jiā shì cāng máng gǎn lǐng máng xié hún mèng   zhī chuáng péng bìn qiáng lín
lián cǎo zhǎng yīng fēi   zhèng shì luán piāo fèng shí lán wěi bēi chūn   ér cáo màn xiàn běi táng zhī