新城塔山对雨二首二

宋代 晁补之
竹枝草履步苍苔,山上孤亭四牖开。 烟雨蒙蒙溪又急,小篷时转碧滩来。
zhú zhī cǎo cāng tái   shān shàng tíng yǒu kāi
yān méng méng yòu   xiǎo péng shí zhuǎn tān lái