新蝉(一作耿湋诗)

唐代 司空曙
今朝蝉忽鸣,迁客若为情。便觉一年老,能令万感生。 微风方满树,落日稍沉城。为问同怀者,凄凉听几声。
jīn zhāo chán míng   qiān ruò wéi qíng biàn 便 jué nián lǎo   néng lìng wàn gǎn shēng
wēi fēng fāng mǎn shù   luò shāo chén chéng wèi wèn tóng huái 怀 zhě   liáng tīng shēng