信笔

宋代 王令
纷纷世趣竟多途,失在从人得在吾。 苟获一时儿女笑,定罹千古圣贤诛。 微生何事疑人佞,孟子当年亦自迂。 满眼悠悠懒商较,尽留来者议贤愚。
fēn fēn shì jìng duō   shī zài cóng rén zài  
gǒu huò shí ér xiào   dìng qiān shèng xián zhū  
wēi shēng shì rén nìng   mèng dāng nián  
mǎn yǎn yōu yōu lǎn shāng jiào   jǐn liú lái zhě xián